10.14.2009

.
.
.
Đơn giản chỉ vì họ là những người mới, tiếp xúc mới, tình cảm mới. Tình cảm được đáp trả bằng tình cảm. Mình vốn là đứa tự xưng vô tâm nhưng lại hay ghi nhớ những tình cảm ấy. Như con cá được bàn tay người gỡ khỏi móc câu trả lại xuống biển.

Thứ cần tự khuyên mình lúc này, có nhiều tình cảm không có nghĩa là yếu đuối.

9.29.2009






Nghệ thuật của Marc Johns.


9.20.2009

Lịch làm việc của hôm nay:
. Ăn
. Ngủ
. Làm bài tập
. Xem Anh ta chẳng thích bạn đến thế
. Xem Cô gái nhiều chuyện mùa 3
. Nghe OST 500 ngày của mùa hè
. Thay gạc
. Chuẩn bị tinh thần cho câu hỏi: "Mặt em bị làm sao thế?"
Các phương án trả lời: A: Em đua xe trên đường Điện Biên Phủ, chẳng may bị công an tóm, em phải phi thân xuống đường để khỏi bị nhận dạng. B: Xe Cadillac của bố em bị bọn ganh tỵ ném đá, em ngồi cạnh cửa sổ, bị miểng bay vào mặt.
.
.
.


"If you focus too much on what you've left behind, you'll never see what lies ahead."- Rattatouile

9.03.2009

ipod lại giở những trò cũ
mình muốn mua cái mới quá '____'
cái chromatic ấy
XDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDDD
.
.
.

9.01.2009

8.18.2009

Khóc cho tôi một dòng sông

.
.
5 phút trước khi mẹ chở đi học tuyển, có tiếng đập cửa ầm ầm và tiếng chuông inh ỏi. Mẹ ra mở, thấy em hàng xóm 5 tuổi rưỡi (nhưng cao bằng đứa 8 tuổi) nước mắt ròng ròng mếu máo: "Mẹ cháu bảo là chở chị Uyên đi học rồi chở cháu đi học. Bình thường cháu ngủ dậy là mẹ cháu ở nhà, hôm nay cháu ngủ dậy mẹ đi mất tiêu rồi!"
Thế là mẹ phải cho nó vào ngồi trong nhà một lúc đến khi mẹ nó về. Mẹ con bé hàng xóm đấy là vận động viên đội tuyển bóng chuyền quốc gia, dáng cao, luôn tươi tắn hồng hào, dùng iPhone, mẫu người phụ nữ hiện đại lý tưởng thế kỷ 21.
Mình nhớ hôm qua, khi con bé ấy chống nạnh ra lệnh cho chị nó về nhà "để mai em đi học lớp một".
Một đứa trẻ mười tuổi cao một mét bảy thì vẫn chỉ là đứa trẻ mười tuổi thôi.
.
.
.
Hôm nọ xem Partly Cloudy mình suýt khóc ba lần. Mình hay khóc vì những thứ nhỏ nhặt như vậy, mỗi lần nước mắt ứa ra, mình ngửa đầu lên cho nó chảy lại vào trong. Tại xấu hổ với bản thân chăng?
Mình rất dễ cảm động đến không kìm được vì những tình cảm quá nồng ấm người ta dành cho nhau. Như con cá được bàn tay người gỡ ra khỏi chiếc cần câu thả lại xuống biển. Sau này mình luôn muốn trở thành một con người quyền lực, có thể điều khiển mọi người, nhưng mình cũng muốn trở thành một con người tốt theo cái nghĩa giản đơn nhất của cái từ ấy.
Ông ngoại mình là nhà phê bình văn học. Người ta không phải ai cũng đón nhận lời phê bình một cách chuyên nghiệp. Có những người biết ơn, có những kẻ đâm ghét. Ông ngoại không bao giờ ghét ai, ông chỉ hết lòng giúp họ. Đến khi tuổi già níu kéo những cảm giác thù hằn, họ quay sang làm những công việc khác. Khi c6àn đến sự giúp đỡ của ông ngoại mình, ông không bao giờ nói không.
Đó là cái tốt.

Mình luôn có xu hướng làm hòa với tất cả mọi người.
Cho đến gần đây, mình thêm vào cái quan điểm đó rằng có những người mình bắt buộc phải ghét.
Nên mình nghĩ mình sẽ không trở thành sự lớn lao vì quá quan tâm soi mói những tiểu tiết.
.
.
.
5 phút uống fristi: nếu mình không bị dị ứng mèo, mũi mình hoàn toàn bình thường và mình được nuôi một con mèo, mình sẽ làm gì với nó trong tuần đầu tiên?
Ngày 1
Sáng ngủ dậy vọc mèo
Trễ học
Không thuộc bài vì tối hôm qua vọc mèo
Không điểm
Trưa về nhà vọc mèo
Mẹ đá đít con mèo ra chỗ khác vì cả nhà đang ăn cơm
Mình phải rửa bát vì tối qua đã vọc mèo không rửa bát
Con mèo sán lại gần, hoặc mình sẽ dụ nó lại
Mình sẽ vẩy nước vào người nó
Nó cào mình
Pasteur
Mẹ xách cổ mèo đem cho

Vậy là không đến một tuần.
Tốt nhất mình cứ nuôi cây xương rồng vậy.