11.18.2009

Xiu ơi tại sao khi em nhìn vào cuộc sống của chị, em lại thấy yên bình đến vậy ?

Đến hôm nay mình mới hiểu ra việc có một không gian yên bình quan trọng đến như thế nào. Ngủ là gì ? Ngủ là lúc để xua đuổi cái điên rồ tính toán của một ngày ra chỗ khác, thư giãn mi mắt, đeo tai nghe nhạc John Mayer và nghĩ đến những điều tốt đẹp. Mình lập tức đặt ra câu hỏi: " Nếu đời chả có gì tốt đẹp ?". Đấy là đến lúc cho những quyển sách. Nhưng rồi đó cũng chỉ là sự cường điệu tưởng tượng được in trên trang giấy, lôi mình vào những tréo ngoe, tức giận, đau khổ, hoài nghi.
Thế là bỏ sách xuống nằm nhìn ra ngoài trời, nhớ lại những ngày ở nhà Nguyễn Văn Thủ với ông bà ngoại, mình bắc ghế đứng lên lan can trông xuống con đường vắng xe ngập trong ánh đèn cam tím dễ chịu chờ mẹ về. Xòe bàn tay dính mực của đứa trẻ con lớp hai, nhớ lúc mình ngồi học bài ở chỗ bàn ăn to như cái phản vào buổi trưa nóng nực, ông ngoại ngồi đọc báo, ăn chuối, bà ngoại bận chế tạo ra thứ gì đó để làm cho cuộc sống đỡ căng thẳng hơn, mẹ chúi mũi vào những bài luận, ba soạn quần áo từ cái ba lô rách mướp. Hoàng tử Ivan phi ngựa ra từ trang cổ tích, giải cứu công chúa là tâm hồn đứa bé năm tuổi, đưa nàng vào cái thế giới mà bây giờ mười sáu tuổi bĩu môi quay đi.
Ru sự bình yên bằng tiếng ru ký ức, cho cả đôi mắt và tâm trí ngập trong một miền mềm mại. Để sáng hôm sau choàng tỉnh, rủ giọt nước mắt lên cái mềm mại đó để đặt bàn chân lên đống lửa nóng. Cả một ngày làm người khốn nạn để mong đến buổi đêm êm ả không tì vết, để được mơ ước trở thành đứa trẻ con cấp một còi trong chiếc váy xanh cạp cao, ăn dấm ăn dúi miếng kẹo rong bên đường.

Mình muốn làm người nghệ sĩ để được sống trong cái thế giới nghệ thuật méo mó, giả tưởng do chính mình thổi nên.

No comments:

Post a Comment